Phó Chủ tịch Quốc hội Lê Minh Hoan vừa có bài viết gửi tặng Hội Làm vườn Việt Nam (VACVINA). Tạp chí Kinh tế nông thôn trân trọng gửi tới người làm vườn, nhà vườn, người làm kinh tế vườn và bạn đọc bài viết của Phó Chủ tịch Quốc hội.
Khi cây không chỉ lớn lên, mà cùng ta sống thuận theo trời đất
Có những khu vườn, bước vào không chỉ nghe tiếng người… mà còn nghe được tiếng thời gian.
Những thân cây không còn thẳng tắp, mà uốn mình như những câu chuyện đã trải qua. Rễ bám sâu, không chỉ để hút nước, mà như đang giữ lại ký ức của đất. Tán lá không chỉ để che nắng, mà như dang tay ôm lấy những mùa đã đi qua.
Phó Chủ tịch Quốc hội Lê Minh Hoan và đoàn công tác đến thăm một số hộ trồng hoa kiểng, kết hợp làm du lịch sinh thái trên địa bàn phường Sa Đéc (Đồng Tháp).
Người làm vườn, nếu chỉ nhìn cây bằng con mắt sản lượng, sẽ thấy đó là những “đơn vị cho trái”. Nhưng nếu lùi lại một chút, lắng lại một chút… sẽ thấy mỗi cái cây là một sinh thể biết sống cùng con người.
Khi gắn tuổi cho cây - không chỉ là con số, mà là một cách sống
Ý tưởng “gắn tuổi cây” thoạt nghe tưởng là câu chuyện thị trường. Nhưng sâu hơn, đó là một cách trả lại sự công bằng cho thời gian.
Vì một cái cây 30 năm tuổi không chỉ hơn một cái cây 5 năm ở số năm tồn tại.
Nó hơn ở sự từng trải.
Ở khả năng “hiểu đất”.
Ở sự hoà nhịp với mưa nắng.
Ở sự lắng lại của vị ngọt.
Ở cách nó đứng vững trước những mùa thất thường.
Gắn tuổi cho cây… chính là thừa nhận rằng cây cũng có đời sống.
Đoàn công tác của HLV Việt Nam do ông Lê Quốc Doanh, Chủ tịch Hội làm trưởng đoàn, thăm mô hình trồng bưởi của anh Bùi Văn Lập ở xã Yên Bài (Hà Nội).
“Vườn di sản” - không phải nơi trồng cây cổ, mà là nơi gìn giữ mối quan hệ
Nếu chỉ dừng lại ở việc ghi tuổi, ta mới chạm vào lớp ngoài.
“Vườn di sản” cần đi xa hơn:
-
Là nơi mỗi cái cây có tên, có câu chuyện.
-
Là nơi người trồng được nhớ đến, không chỉ là người sản xuất.
-
Là nơi đất, nước, con người và cây cối được nhìn như một chỉnh thể sống.
Ở đó, cây không phải tài sản.
Cây là người bạn đồng hành qua năm tháng.
Một vườn xoài 40 năm không chỉ cho trái ngon hơn.
Nó cho cảm giác an tâm.
Cho niềm tin vào sự bền bỉ.
Cho một triết lý sống: chậm mà sâu, ít mà tinh, bền mà lâu.
Thuận thiên - bài học lớn nhất từ một cái cây già
Một cái cây sống lâu không phải vì nó mạnh nhất. Mà vì nó biết thuận theo trời đất.
-
Biết khi nào nên ra hoa.
-
Biết khi nào nên nghỉ.
-
Biết khi nào nên giữ nước.
-
Biết khi nào nên buông lá.
Người làm vườn lâu năm cũng vậy.
Không còn “ép cây” theo ý mình, mà bắt đầu lắng nghe cây.
Không còn “chống lại tự nhiên”, mà học cách đi cùng tự nhiên.
“Vườn di sản” vì thế không chỉ là câu chuyện kinh tế.
Phó Chủ tịch Quốc hội Lê Minh Hoan trao Bằng khen của Uỷ ban Trung ương MTTQ Việt Nam cho lãnh đạo Hội Làm vườn Việt Nam tại Đại hội Hội Làm vườn Việt Nam lần thứ VIII, nhiệm kỳ 2026 - 2031.
Đó là nơi người ta học lại một điều tưởng như đã quên.Con người không đứng trên thiên nhiên. Con người là một phần của thiên nhiên.
Hội Làm vườn - từ người trồng cây đến người giữ ký ức
Có lẽ đã đến lúc vai trò của Hội Làm vườn cần được nhìn lại… theo một cách rộng hơn.
Không chỉ là chuyển giao kỹ thuật, nâng cao năng suất, kết nối thị trường.
Mà còn là gọi tên những cây lâu năm, lập bản đồ “vườn di sản”, ghi chép câu chuyện của từng khu vườn, tôn vinh những người làm vườn bền bỉ qua năm tháng.
Để rồi một ngày, khi nhắc đến một vùng đất, người ta không chỉ nhớ đến sản lượng, mà còn nhớ đến những cây xoài 30 năm tuổi, những vườn cam ba thế hệ, những người nông dân “già theo cây”.
Một trái cây - một căn cước sống
Khi đó, mỗi trái cây không còn là hàng hoá, mà là một câu chuyện có thật.
-
Trái này từ cây 30 năm
-
Trái này từ vườn của một gia đình ba thế hệ
-
Trái này lớn lên trong vùng đất đã trải qua bao mùa nước nổi
Người mua không chỉ ăn một trái cây. Họ đang chạm vào thời gian.
Bắt đầu từ những điều nhỏ, nhưng thật
Không cần làm lớn ngay, chỉ cần mỗi địa phương chọn một vài vườn, gắn tuổi cho một vài cây, kể một vài câu chuyện thật.
Rồi để thời gian làm phần còn lại.
Một ngày nào đó…
Một người đứng trước một trái xoài, thấy dòng chữ: “Cây 30 năm tuổi”.
Và chợt… chậm lại một chút. Không phải vì tò mò, mà vì tôn trọng.
Khi đó, chúng ta không chỉ bán được trái cây, mà đã làm được một điều sâu hơn:
Giữ lại được ký ức.
Gìn giữ được mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Và gieo lại một cách sống thuận theo trời đất.
“Vườn di sản”, nếu bắt đầu từ một cái cây, thì sẽ kết thúc ở một nền văn hoá sống.
Lê Minh Hoan
Nguồn: