Nhân kỷ niệm 40 năm thành lập và Đại hội Hội Làm vườn Việt Nam khoá VIII, Phó Chủ tịch Quốc hội Lê Minh Hoan có bài viết "Làm vườn - Nghề của những người gieo hy vọng" gửi Hội Làm vườn Việt Nam. Tạp chí Kinh tế nông thôn trân trọng giới thiệu bài viết của Phó Chủ tịch cùng bạn đọc.
Có lần đi ngang một khu vườn nhỏ ở miền quê, thấy một người nông dân đang lom khom tỉa cành cho cây ổi. Nắng sớm vừa lên. Những giọt sương còn đọng trên lá. Người làm vườn cầm chiếc kéo nhỏ, nhẹ nhàng cắt đi những cành thừa.
Nhìn cảnh ấy, chợt nhận ra làm vườn không chỉ là một nghề.
Đó là một cách sống.
Một cách hiểu về thiên nhiên.
Một cách trò chuyện với đất.
Một cách gieo hy vọng vào tương lai.

Phó Chủ tịch Quốc hội Lê Minh Hoan (người đứng giữa) và Bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp Ngô Chí Cường thăm vườn sầu riêng của ông Đặng Văn Bé Bảy ở ấp Bình Hòa A, xã Ngũ Hiệp.
Người làm vườn - những người nói chuyện với đất
Người làm vườn hiểu đất như hiểu một người bạn cũ.
Chỉ cần nắm một nắm đất lên tay, họ có thể biết đất này giữ nước tốt hay không, đất này trồng cây gì hợp, đất này cần thêm phân chuồng hay thêm lá mục.
Những kiến thức ấy ít khi có trong sách vở, mà được tích lũy qua năm tháng.
Qua những mùa mưa.
Qua những mùa nắng.
Qua những lần cây bệnh, cây chết, cây hồi sinh.
Người làm vườn vì thế có một sự kiên nhẫn rất đặc biệt.
Họ hiểu rằng không có cái cây nào lớn lên chỉ sau một đêm.
Mỗi cái cây là một câu chuyện
Trong một khu vườn, không có hai cái cây nào giống hệt nhau.
Một cây xoài có thể lớn nhanh hơn cây bên cạnh.
Một cây cam có thể ra hoa sớm hơn.
Một cây mít có thể chậm trái vài năm.
Người làm vườn không ép cây phải giống nhau.
Họ quan sát. Họ chờ đợi. Họ điều chỉnh.
Giáo dục con người đôi khi cũng giống như chăm một khu vườn.
Mỗi đứa trẻ là một cái cây khác nhau.
Không thể dùng cùng một cách chăm sóc cho tất cả.

Phó Chủ tịch Quốc hội Lê Minh Hoan cùng Đoàn công tác khảo sát mô hình sản xuất của HTX Măng lục trúc lâm sinh Ngọc Châu (Bắc Ninh).
Làm vườn là gieo hy vọng
Người làm vườn trồng cây hôm nay không phải để ăn trái ngay ngày mai.
Có khi phải chờ ba năm, năm năm, mười năm.
Họ trồng cây bằng một niềm tin giản dị: hôm nay gieo xuống một hạt giống, ngày mai sẽ có một bóng mát.
Trong cuộc sống vội vã hôm nay, tinh thần ấy rất đáng quý.
Làm vườn dạy con người biết kiên nhẫn, biết chờ đợi, biết tin vào tương lai.
Một khu vườn - một thế giới nhỏ
Nếu đứng giữa một khu vườn vào buổi sáng sớm, ta sẽ thấy cả một thế giới đang thức dậy.
Con ong tìm hoa. Con chim tìm quả chín. Những giọt sương rơi xuống đất.
Một khu vườn không chỉ có cây. Nó là một hệ sinh thái nhỏ.
Người làm vườn vì thế cũng giống như một “người giữ cân bằng”.
Họ không chỉ trồng cây. Họ chăm đất. Họ giữ nước.
Họ giữ sự sống của cả khu vườn.
Nghề của những người gieo hy vọng
Có người nghĩ làm vườn là một nghề bình dị.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đó là một nghề rất đẹp.
Bởi người làm vườn không chỉ trồng cây.
Họ trồng một bóng mát cho ngày mai, một trái ngọt cho gia đình, một khu vườn cho thế hệ sau.
Mỗi cái cây lớn lên trong khu vườn đều mang theo một câu chuyện.
Câu chuyện của đất. Câu chuyện của nắng mưa.
Và câu chuyện của những bàn tay đã kiên nhẫn chăm sóc nó.
Vì thế, mỗi khi đi ngang một khu vườn xanh, đôi khi ta có thể nghĩ đến một điều rất giản dị: những người làm vườn không chỉ đang trồng cây.
Họ đang gieo hy vọng cho tương lai.
Nguồn: LÊ MINH HOAN/kinhtenongthon.vn